霓裳中序第一 孤舟夜泊,寒月微茫,海上斷鴻,邈無消息。愴然賦此

清代 馮煦
涼蟾弄翠壑。卸卻征帆潮又落。秋樹乍驚夜鵲。但煙暗戍旂,星垂江閣。 音書漫托。怕去鴻、猶怨漂泊。愁無語、一鐙廢驛,冷笛勸孤酌。 天角。片雲寥邈。嘆似鐵、重衾正薄。宵來歸夢更惡。 葉響幽坊,雨過涼幕。舊遊渾似昨。奈負了、霜前素約。 頻延佇、春回征岸,寄我小梅萼。
liáng chán nòng cuì xiè què zhēng fān cháo yòu luò qiū shù zhà jīng què dàn yān àn shù xīng chuí jiāng          
yīn shū màn tuō hóng yóu yuàn piāo chóu dèng fèi lěng quàn   zhuó          
tiān jiǎo piàn yún liáo miǎo tàn shì tiě chóng qīn zhèng báo xiāo lái guī mèng gèng è          
xiǎng yōu fāng   guò liáng jiù yóu hún zuó nài le shuāng qián yuē        
pín yán zhù chūn huí zhēng àn   xiǎo méi è