擬白香山有木詩 其一

宋代 倪濤
有木名梧桐,棲鳳臨清池。朝陽承新色,碧玉拂疏枝。 春風及萬物,枝葉方荄滋。別類或刺手,花發眩赬姿。 浮華惜無實,訛似空參差。排雲高百尺,孤立耀後時。 知音儻可待,《韶》《雅》夸天資。槃阿厲名節,澍雨敷丹墀。
yǒu míng tóng   fèng lín qīng chí zhāo yáng chéng xīn   shū zhī
chūn fēng wàn   zhī fāng gāi bié lèi huò shǒu   huā xuàn chēng 姿
huá shí   é shì kōng cēn pái yún gāo bǎi chǐ   yào 耀 hòu shí
zhī yīn tǎng dài   ,《 sháo 》《 kuā tiān pán ā míng jié   shù dan chi