念衰

宋代 陳造
心意雕殘底自娛,每臨清鏡笑頭顱。 詩從多病難為好,官過中年劣勝無。 急景驅秋著髭鬢,歸鴻銜夢下江湖。 更應載酒高陽伴,誤輟歌呼話故吾。
xīn diāo cán   měi lín qīng jìng xiào tóu  
shī cóng duō bìng nán wéi hǎo   guān guò zhōng nián liè shèng  
yǐng qiū zhù bìn   guī hóng xián mèng xià jiāng  
gèng yīng zài jiǔ gāo yáng bàn   chuò huà