念奴嬌·瑑冰鑄雪

宋代 曹勛
瑑冰鑄雪,賦神情天壤,無倫香澤。月女霜娥,直是有如許,清明姿色。細玉釵梁,溫瓊環佩,語好新音發。相逢一笑,桂宮連夜寒徹。應是第一瑤台,水晶宮殿里,飛升仙列。小謫塵寰緣契合,同飲銀漿凝結。醉里歸來,魂清骨醒,乍向層城別。曉風吹袂,冷香猶帶殘月。
zhuàn bīng zhù xuě   shén qíng tiān rǎng   lún xiāng yuè shuāng é   zhí shì yǒu   qīng míng 姿 chāi liáng   wēn qióng huán pèi   hǎo xīn yīn xiāng féng xiào   guì gōng lián hán chè yìng shì yáo tái   shuǐ jīng gōng diàn 殿   fēi shēng xiān liè xiǎo zhé chén huán yuán   tóng yǐn yín jiāng 漿 níng jié zuì guī lái   hún qīng xǐng   zhà xiàng céng chéng bié xiǎo fēng chuī mèi   lěng xiāng yóu dài cán yuè