念奴嬌 中秋月次姚孝寧韻

宋代 張玉娘
冰輪駕海,破寒煙、萬點蒼山凝綠。清逼嫦娥秋殿靜,桂樹香飄金粟。萬頃琉璃,一天素練,光徹飛瓊屋。楚雲無跡,蕭蕭夢斷銀竹。都勝三五尋常夜,高河新瀉下,雪波霜瀑。臂冷香銷成獨坐,顧影□愁千斛。燕子樓空,鳳簫人遠,幽恨悲黃鵠。夜闌漏盡,梅花聲動湘玉。
bīng lún jià hǎi   hán yān wàn diǎn cāng shān níng qīng cháng é qiū diàn 殿 jìng   guì shù xiāng piāo jīn wàn qǐng liú li   tiān liàn   guāng chè fēi qióng chǔ yún   xiāo xiāo mèng duàn yín zhú dōu shèng sān xún cháng   gāo xīn xiè xià   xuě shuāng lěng xiāng xiāo chéng zuò   yǐng   chóu qiān yàn zi lóu kōng   fèng xiāo rén yuǎn   yōu hèn bēi huáng lán lòu jǐn   méi huā shēng dòng xiāng