念奴嬌(中秋攜兒輩步月至極目亭,寄懷子云兄)

宋代 韓元吉
去年秋半,正都門結束,相將離別。瀲瀲雙溪新雁過,重見當時明月。步轉高樓,淒涼看鏡,綠鬢紛成雪。晚晴煙樹,傍人飛下紅葉。 還記江浦潮生,雲濤天際,涌金波一色。千里相望渾似夢,極目空山圍碧。醉拍朱闌,滿簪丹桂,細與姮娥說。倚風孤嘯,恍然身在瑤闕。
nián qiū bàn   zhèng dōu mén jié shù   xiāng jiāng bié liàn liàn shuāng xīn yàn guò   zhòng jiàn dāng shí míng yuè zhuǎn gāo lóu   liáng kàn jìng   bìn fēn chéng xuě wǎn qíng yān shù   bàng rén fēi xià hóng
hái jiāng cháo shēng   yún tāo tiān   yǒng jīn qiān xiāng wàng hún mèng   kōng shān wéi zuì pāi zhū lán   mǎn 滿 zān dān guì   héng é shuō fēng xiào   huǎng rán shēn zài yáo quē