念奴嬌(中秋獨坐)

宋代 李綱
暮雲四卷,淡星河、天影茫茫垂碧。皓月浮空,人盡道,端的清圓如璧。丹桂扶疏,銀蟾依約,千古佳今夕。寒光委照,有人獨坐秋色。 悵念老子平生,粗令婚嫁了,超然閒適。誤縛簪纓遭世故,空有當時胸臆。苒苒流年,春鴻秋燕,來往終何益。雲山深處,這回真是休息。
yún juǎn   dàn xīng tiān yǐng máng máng chuí hào yuè kōng   rén jǐn dào   duān qīng yuán dān guì shū   yín chán yuē   qiān jiā jīn hán guāng wěi zhào   yǒu rén zuò qiū
chàng niàn lǎo píng shēng   lìng hūn jià le   chāo rán xián shì zān yīng zāo shì   kōng yǒu dāng shí xiōng rǎn rǎn liú nián   chūn hóng qiū yàn   lái wǎng zhōng yún shān shēn chù   zhè huí zhēn shi xiū