念奴嬌(中秋垂虹和韻)

宋代 趙磻老
冰蟾駕月,盪寒光、不見層波層碧。幾歲中秋爭得似,雲卷秋聲寂寂。多謝星郎,來陪賢令,快賞鰲峰極。廣寒宮近,素娥不靳餘力。 夜久露落瓊漿,神京歸路,有雲翹前跡。當日仙人曾馭氣,只學神交龜息。今夜清尊,一齊分付,穩是乘槎客。天津重到,霓裳何似聞笛。
bīng chán jià yuè   dàng hán guāng jiàn céng céng suì zhōng qiū zhēng de shì   yún juǎn qiū shēng duō xiè xīng láng   lái péi xián lìng   kuài shǎng áo fēng guǎng hán gōng jìn   é jìn
jiǔ luò qióng jiāng 漿   shén jīng guī   yǒu yún qiào qián dāng xiān rén céng   zhǐ xué shén jiāo guī jīn qīng zūn   fēn   wěn shì chéng chá tiān jīn zhòng dào   cháng wén