念奴嬌(中秋)

宋代 趙彥端
_娥萬古,算清光常共、水清山綠。我欲蓬萊風露頂,眇視寰瀛一粟。攜手群仙,廣寒遊戲,玉砌琉璃屋。歸來一笑,葛陂還訪騎竹。 此夕縱飲清歡,吸寒輝萬丈、快如飛瀑。傾倒銀河斟斗杓,莫問人間榮辱。獨倚闌干,浩歌長嘯,驚墮雲飛鵠。亂呼蟾兔,搗霜為駐顏玉。
  _ é wàn   suàn qīng guāng cháng gòng shuǐ qīng shān péng lái fēng dǐng   miǎo shì huán yíng xié shǒu qún xiān   guǎng hán yóu   liú li guī lái xiào   bēi hái fǎng zhú
zòng yǐn qīng huān   hán huī wàn zhàng kuài fēi qīng dǎo yín zhēn dòu sháo   wèn rén jiān róng lán gān   hào cháng xiào   jīng duò yún fēi luàn chán   dǎo shuāng wèi zhù yán