念奴嬌(中秋)

宋代 史浩
碧天似水,看常娥摩出,一輪寒璧。桂魄扶疏光照耀,塵界都成銀色。萬象森羅,羞明卷彩,黯淡唯今夕。風高露重,井梧濕翠時滴。 誰信鶴髮婆娑,鄮峰真隱,對影為三益。虎繞龍蟠丹就後,一顆清輝的國。不養銀蟾,不關玉兔,到處無虧蝕。三千行滿,也能飛上璇極。
tiān shì shuǐ   kàn cháng é chū   lún hán guì shū guāng zhào yào 耀   chén jiè dōu chéng yín wàn xiàng sēn luó   xiū míng juǎn cǎi   àn dàn wéi jīn fēng gāo zhòng   jǐng shī cuì shí
shuí xìn suō   mào fēng zhēn yǐn   duì yǐng wèi sān rào lóng pán dān jiù hòu   qīng huī de guó yǎng yín chán   guān   dào chù kuī shí sān qiān xíng mǎn 滿   néng fēi shàng xuán