念奴嬌 重過汪氏榮園

明代 宋琬
辟疆池館,是誰剪、瓜步江流餘沚。放逐餘生雙不借,重看水窮雲起。 怪石㟏岈,孤亭窈窕,蘿薜藏山鬼。行行且止,呼童為摘蒼耳。 堪嘆滄海桑田,洛陽金谷,轉眼荊榛里。舞榭歌台真可惜,愁殺烏衣燕子。 百頃清潭,十圍灌木,酮又生孫矣。故人攜手,為言樹猶如此。
jiāng chí guǎn   shì shuí jiǎn guā jiāng liú zhǐ fàng zhú shēng shuāng jiè   zhòng kàn shuǐ qióng yún
guài shí hán   tíng yǎo tiǎo   luó cáng shān guǐ xíng xíng qiě zhǐ   tóng wèi zhāi cāng ěr
kān tàn cāng hǎi sāng tián   luò yáng jīn   zhuǎn yǎn jīng zhēn xiè tái zhēn   chóu shā yàn zi
bǎi qǐng qīng tán   shí wéi guàn   tóng yòu shēng sūn rén xié shǒu   wéi yán shù yóu