念奴嬌 重過廣陵同王西樵孫介夫夜話即宿西樵寓中

清代 陳維崧
登車一嘆,嘆羊裘已破,朔風如鏃。枉道那辭三百里,為與琅琊情熟。 卻遇興公,鏗然屐響,也過東頭屋。三人相對,寒燈淡暈生綠。 少頃客去餘留,王公呼我,大被從君宿。睡說三冬歧路事,起坐何煩頻蹴。 綿定奇溫,居殊不易,握粟憑誰卜。車中霜滿,夜寒私語童僕。
dēng chē tàn   tàn yáng qiú   shuò fēng wǎng dào sān bǎi wèi   láng qíng shú    
què xīng gōng   kēng rán xiǎng   guò dōng tóu sān rén xiàng duì hán   dēng dàn yūn shēng    
shǎo qǐng liú   wáng gōng   bèi cóng jūn 宿 shuì shuō sān dōng shì   zuò fán pín    
mián 綿 dìng wēn   shū   píng shuí bo chē zhōng shuāng mǎn 滿   hán tóng