念奴嬌·知音者少

宋代 劉過
知音者少,算乾坤許大,著身何處。直待功成方肯退,何日可尋歸路。多景樓前,垂虹亭下,一枕眠秋雨。虛名相誤,十年枉費辛苦。 不是奏賦明光,上書北闕,無驚人之語。我自匆忙天未許,贏得衣裾塵土。白璧追歡,黃金買笑,付與君為主。蓴鱸江上,浩然明日歸去。
zhī yīn zhě shǎo   suàn qián kūn   zhù shēn chǔ zhí dài gōng chéng fāng kěn tuì 退   xún guī duō jǐng lóu qián   chuí hóng tíng xià   zhěn mián qiū míng xiàng   shí nián wǎng fèi xīn
shì zòu míng guāng   shàng shū běi què   jīng rén zhī cōng máng tiān wèi   yíng de chén bái zhuī huān   huáng jīn mǎi xiào   jūn wéi zhǔ chún jiāng shàng   hào rán míng guī