念奴嬌·玉龍聲杳

宋代 趙長卿
玉龍聲杳,正瑤台曲舞,香山初徹。褪粉掐酥千萬顆,滿地平鋪銀雪。草褥香茵,苔錢買住,留待黃昏月。有人妝罷,對花凝佇愁絕。休更恨落羞開,東君情分,自古多離別。好把芳心收拾取,與個和羹人說。擺脫風塵,消停酸苦,終有成時節。浮花浪蕊,到頭不是生活。
lóng shēng yǎo   zhèng yáo tái   xiāng shān chū chè tuì fěn qiā qiān wàn   mǎn 滿 píng yín xuě cǎo xiāng yīn   tái qián mǎi zhù   liú dài huáng hūn yuè yǒu rén zhuāng   duì huā níng zhù chóu jué xiū gèng hèn luò xiū kāi   dōng jūn qíng fèn   duō bié hǎo fāng xīn shōu shí   gēng rén shuō bǎi tuō fēng chén   xiāo tíng suān   zhōng yǒu chéng shí jié huā làng ruǐ   dào tóu shì shēng huó