念奴嬌·雨肥紅綻

宋代 佚名
雨肥紅綻,把芳心輕吐,香噴清絕。日暮天寒,獨自倚修竹,冰清玉潔。待得春來,百花若見,掩面應羞殺。當風抵雨,犯寒則怕吹霎。瀟瀟愛出牆東,途中遙望,已慰人心渴。斗壓闌干,人面共花面,難分優劣。嚼蕊尋香,凌波微步,雪沁吳綾襪。玉纖折了,殢人須要斜插。
féi hóng zhàn   fāng xīn qīng   xiāng pēn qīng jué tiān hán   xiū zhú   bīng qīng jié dài de chūn lái   bǎi huā ruò jiàn   yǎn miàn yīng xiū shā dāng fēng   fàn hán chuī shà xiāo xiāo ài chū qiáng dōng   zhōng yáo wàng   wèi rén xīn dòu lán gān   rén miàn gòng huā miàn   nán fēn yōu liè jué ruǐ xún xiāng   líng wēi   xuě qìn líng xiān zhé le   rén yào xié chā