念奴嬌(詠月)

宋代 姚孝寧
素娥睡起,駕冰輪碾破,一天秋綠。醉倚高樓風露下,凜凜寒生肌粟。橫管孤吹,龍吟風勁,雪浪翻銀屋。壯遊回首,會稽何限修行。 今夜對月依然,尊前須快瀉,山頭鳴瀑。吸此清光傾肺腑,洗我明珠千斛。只恐嬋娟,明年依舊,衰鬢先成鵠。舉杯相勸,為予且掛團玉。
é shuì   jià bīng lún niǎn   tiān qiū zuì gāo lóu fēng xià   lǐn lǐn hán shēng héng guǎn chuī   lóng yín fēng jìn   xuě làng fān yín zhuàng yóu huí shǒu   kuài xiàn xiū xíng
jīn duì yuè rán   zūn qián kuài xiè   shān tóu míng qīng guāng qīng fèi   míng zhū qiān zhǐ kǒng chán juān   míng nián jiù   shuāi bìn xiān chéng bēi xiāng quàn   wèi qiě guà tuán