念奴嬌(詠牡丹)

宋代 陳著
洛陽地脈,是誰人、縮到海涯天角。綠樹成陰芳霧底,得見當年台閣。園杏貴客,海棠姬侍,擁入青油幕。人間那有,風流天上標格。 如困如懶如羞,夜來應夢入,西瑤仙宅。為你閒風輕過去,□□不教妨卻。嬌不能行,笑還無語,惟把香狼藉。花花聽取,年年無負春約。
luò yáng mài   shì shuí rén suō dào hǎi tiān jiǎo shù chéng yīn fāng   jiàn dāng nián tái yuán xìng guì   hǎi táng shì   yōng qīng yóu rén jiān yǒu   fēng liú tiān shàng biāo
kùn lǎn xiū   lái yīng mèng   西 yáo xiān zhái wèi xián fēng qīng guò       jiào fáng què jiāo néng xíng   xiào hái   wéi xiāng láng huā huā tīng   nián nián chūn yuē