念奴嬌(詠柳)

宋代 秦觀
纖腰裊裊,東風裡、逞盡娉婷態度。應是青皇偏著意,盡把韶華付與。月榭花台,珠簾畫檻,幾處堆金縷。不勝風韻,陌頭又過朝雨。 聞說灞水橋邊,年年春暮,滿地飄香絮。掩映夕陽千萬樹,不道離情正苦。上苑風和,瑣窗晝靜,調弄嬌鶯語。傷春人瘦,倚闌半餉延佇。
xiān yāo niǎo niǎo   dōng fēng chěng jǐn pīng tíng tài yìng shì qīng huáng piān zhù   jǐn sháo huá yuè xiè huā tái   zhū lián huà kǎn   chù duī jīn shèng fēng yùn   tóu yòu guò zhāo
wén shuō shuǐ qiáo biān   nián nián chūn   mǎn 滿 piāo xiāng yǎn yìng yáng qiān wàn shù   dào qíng zhèng shàng yuàn fēng   suǒ chuāng zhòu jìng   tiáo 調 nòng jiāo yīng shāng chūn rén shòu   lán bàn xiǎng yán zhù