念奴嬌 宜雨亭詠千葉海棠

宋代 謝薖
綠雲影里,把明霞織就,千重文繡。紫膩紅嬌扶不起,好是未開時候。半怯春寒,半便晴色,養得胭脂透。小亭人靜,嫩鶯啼破清晝。 猶記攜手芳陰,一枝斜戴,嬌艷波雙秀。小語輕憐花總見,爭得似花長久。醉淺休歸,夜深同睡,明日還相守。免教春去,斷腸空嘆詩瘦。
yún yǐng   míng xiá zhī jiù   qiān chóng wén xiù hóng jiāo   hǎo shì wèi kāi shí hou bàn qiè chūn hán   bàn biàn 便 qíng   yǎng yān zhī tòu xiǎo tíng rén jìng   nèn yīng qīng zhòu
yóu xié shǒu fāng yīn   zhī xié dài   jiāo yàn shuāng xiù xiǎo qīng lián huā zǒng jiàn   zhēng de shì huā cháng jiǔ zuì qiǎn xiū guī   shēn tóng shuì   míng hái xiāng shǒu miǎn jiào chūn   duàn cháng kōng tàn shī shòu