念奴嬌 雪

宋代 陳郁
沒巴沒鼻,霎時間、做出漫天漫地。不論高低並上下,並白都教一例。鼓動膝六,招邀巽二,一任張威勢。識他不破,只今道是祥瑞。 
 卻恨鵝鴨池邊,三更半夜,誤了先生濟。東郭先生都不管,關上門兒穩睡。一夜東風,三竿暖日,萬事隨流水。東皇笑道,山河原是我底。
 
méi méi   shà shí jiān zuò chū màn tiān màn lùn gāo bìng shàng xià   bìng bái dōu jiào dòng liù   zhāo yāo xùn èr   rèn zhāng wēi shì shí   zhī jīn dào shì xiáng ruì
  &   #   1   3   ; &# 13; què hèn é   chí biān sān   gēng bàn le xiān sheng dōng guō xiān   sheng dōu guǎn guān shàng mén ér wěn shuì   竿 dōng   fēng sān gān nuǎn wàn shì suí   liú shuǐ dōng huáng xiào dào   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;