念奴嬌 送陳正言

宋代 家鉉翁
南來數騎,問征塵、正是江頭風惡。耿耿孤忠磨下盡,惟有老天知得。短棹浮淮,輕氈渡漢,回首觚稜泣。緘書欲上,驚傳天外清蹕。 路人指示荒台,昔漢家使者,曾留行跡。我節君袍雪樣明,俯仰都無愧色。送子先歸,慈顏未老,三徑有餘樂。逢人問我,為說肝腸如昨。 
nán lái shù   wèn zhēng chén zhèng shì jiāng tóu fēng è gěng gěng zhōng xià jǐn   wéi yǒu lǎo tiān zhī de duǎn zhào huái   qīng zhān hàn   huí shǒu léng jiān shū shàng   jīng chuán tiān wài qīng
rén zhǐ shì huāng tái   hàn jiā shǐ 使 zhě   céng liú xíng jié jūn páo xuě yàng míng   yǎng dōu kuì sòng zi xiān guī   yán wèi lǎo   sān jìng yǒu féng rén wèn   wèi shuō gān cháng zuó   &   #   1   3   ;