念奴嬌(四聖觀涼堂)

宋代 奚岊
踏破秋痕,向虛堂、細問新涼蹤跡。野客從來無管領,獨鶴自還空碧。紅日重開,翠華曾到,應恨湖光窄。游龍別後,兩山依舊南北。 無語野草閒花,似嗔人問。萬事今非昔。古木蒼煙無限意,只有吟魂知得。歌舞百年,是非一醉,未必西風識。浩歌歸去,滿船風雨悽惻。
qiū hén   xiàng táng wèn xīn liáng zōng cóng lái guǎn lǐng   hái kōng hóng chóng kāi   cuì huá céng dào   yīng hèn guāng zhǎi yóu lóng bié hòu   liǎng shān jiù nán běi
cǎo xián huā   shì chēn rén wèn wàn shì jīn fēi cāng yān xiàn   zhǐ yǒu yín hún zhī de bǎi nián   shì fēi zuì   wèi 西 fēng shí hào guī   mǎn 滿 chuán fēng