念奴嬌·暑天向晚

宋代 陳著
暑天向晚,最相宜、一簇涼生新竹。瀟灑軒窗還此景,此景真非凡俗。猿鶴相隨,煙霞自在,與我交情熟。人生如夢,箇中堪把心卜。休嘆烏兔如飛,功名富貴,有分終須足。不管他非非是是,不管他榮和辱。淨幾明窗,殘編斷簡,且恁閒勞碌。流螢過去,文章如在吾目。
shǔ tiān xiàng wǎn   zuì xiāng liáng shēng xīn zhú xiāo xuān chuāng hái jǐng   jǐng zhēn fēi fán yuán xiāng suí   yān xiá zai   jiāo qing shú rén shēng mèng   zhōng kān xīn bo xiū tàn fēi   gōng míng guì   yǒu fèn zhōng guǎn fēi fēi shì shì   guǎn róng jìng míng chuāng   cán biān duàn jiǎn   qiě nèn xián láo liú yíng guò   wén zhāng zài