念奴嬌·疏疏淡淡

宋代 辛棄疾
疏疏淡淡,問阿誰、堪比天真顏色。笑殺東君虛占斷,多少朱朱白白。雪裡溫柔,水邊明秀,不借春工力。骨清香嫩,迥然天與奇絕。 嘗記寶篽寒輕,瑣窗人睡起,玉纖輕摘。漂泊天涯空瘦損,猶有當年標格。萬里風煙,一溪霜月,未怕欺他得。不如歸去,閬苑有個人憶。
shū shū dàn dàn   wèn ā shuí kān tiān zhēn yán xiào shā dōng jūn zhàn duàn   duō shǎo zhū zhū bái bái xuě wēn róu   shuǐ biān míng xiù   jiè chūn gōng qīng xiāng nèn   jiǒng rán tiān jué
cháng bǎo hán qīng   suǒ chuāng rén shuì   xiān qīng zhāi piāo tiān kōng shòu sǔn   yóu yǒu dāng nián biāo wàn fēng yān   shuāng yuè   wèi guī   làng yuàn yǒu rén