念奴嬌·水軒沙岸

宋代 劉學箕
水軒沙岸,午風輕、飄動一天晴雪。日色晶熒光眩眼,細逐遊絲明滅。簾幕中間,樓台側畔,渾是瑤瑛積。綴松黏竹,恍然如對三絕。 遙認仿佛飛花,花非還似,惱亂多情客。點染春衫無定度,又轉沈香亭北。密密疏疏,斜斜整整,似雪難分別。坡仙不見,後人有口何說。
shuǐ xuān shā àn   fēng qīng piāo dòng tiān qíng xuě jīng yíng guāng xuàn yǎn   zhú yóu míng miè lián zhōng jiān   lóu tái pàn   hún shì yáo yīng zhuì sōng nián zhú   huǎng rán duì sān jué
yáo rèn fǎng 仿 fēi huā   huā fēi hái shì   nǎo luàn duō qíng diǎn rǎn chūn shān dìng   yòu zhuǎn shěn xiāng tíng běi shū shū   xié xié zhěng zhěng   xuě nán fēn bié xiān jiàn   hòu rén yǒu kǒu shuō