念奴嬌·水鄉霜落

宋代 范成大
水鄉霜落,望西山一寸,修眉橫碧。南浦潮生帆影去,日落天青江白。萬里浮雲,被風吹散,又被風吹積。尊前歌罷,滿空凝淡寒色。 
 人世會少離多,都來名利,似蠅頭蟬翼。贏得長亭車馬路,千古羈愁如織。我輩情鍾,匆匆相見,一笑真難得。明年誰健,夢魂飄蕩南北。
 
shuǐ xiāng shuāng luò   wàng 西 shān cùn   xiū méi héng nán cháo shēng fān yǐng   luò tiān qīng jiāng bái wàn yún   bèi fēng chuī sàn   yòu bèi fēng chuī zūn qián   mǎn 滿 kōng níng dàn hán
  &   #   1   3   ; &# 13; rén shì huì shǎo   duō dōu   lái míng shì yíng tóu chán yíng de cháng   tíng chē qiān chóu zhī   bèi qíng   zhōng cōng cōng xiāng jiàn xiào zhēn   nán de míng nián shuí jiàn   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;