念奴嬌·衰翁憨甚

宋代 侯置
衰翁憨甚,向尊前、手捻一枝寒玉。想見梅台花更好,一片瓊田棲綠。短轡輕輿,大家同去,取酒償醲馥。元來春晚,萬包空間黃竹。 
 休恨雪小雲嬌,出群風韻,已覺桃花俗。羯鼓聲高回笑臉,怎得天公來促。江上風平,嶺南人遠,誰度單于曲。明朝酒醒,但余詩興天北。
 
shuāi wēng hān shén   xiàng zūn qián shǒu niǎn zhī hán xiǎng jiàn méi tái huā gèng hǎo   piàn qióng tián duǎn pèi qīng 輿   jiā tóng   jiǔ cháng nóng yuán lái chūn wǎn   wàn bāo kōng jiān huáng zhú
  &   #   1   3   ; &# 13; xiū hèn xuě xiǎo   yún jiāo chū   qún fēng yùn jué táo huā jié shēng   gāo huí xiào liǎn zěn de tiān gōng lái   jiāng shàng fēng   píng lǐng nán rén yuǎn shuí chán   míng cháo jiǔ xǐng   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;