念奴嬌·山之天目

宋代 牟巘
山之天目,蔚苕嶢、第一最佳泉石。見說老龍高臥處,正擁深深寒碧。獨閟雲扉,人思霖雨,未許無心出。蒼崖赤子,而今誰為蘇息。昨夜涼透西風,玉繩晚澹,喜見歸鴻入。十二虛皇凝佇久,飛下陸離宸畫。繡卣使名,洪樞銜位,催綴新班立。旗常婀娜,要陪沙路清蹕。
shān zhī tiān   wèi sháo yáo zuì jiā quán shí jiàn shuō lǎo lóng gāo chǔ   zhèng yōng shēn shēn hán yún fēi   rén lín   wèi xīn chū cāng chì   ér jīn shuí wèi zuó liáng tòu 西 fēng   shéng wǎn dàn   jiàn guī hóng shí èr huáng níng zhù jiǔ   fēi xià chén huà xiù yǒu shǐ 使 míng   hóng shū xián wèi   cuī zhuì xīn bān cháng ē nuó   yào péi shā qīng