念奴嬌(三和)

宋代 劉克莊
戲衫拋了,下棚去、誰笑郭郎長袖。小小草庵無寶貝,何必神呵鬼守。黃奶篝燈,青奴拂榻,莫要他桃柳退之二妾。客來問字,此翁高臥搖首。 仿佛曾子當年,商歌滿屋,衣不完衿肘曾子捉衿而肘見。混沌若教休鑿竅,巧曆安知其壽。文叔故人,仲華幾個,輸與羊裘叟。浮生如寄,切身之物惟酒。
shān pāo le   xià péng shuí xiào guō láng cháng xiù xiǎo xiǎo cǎo ān bǎo bèi   shén guǐ shǒu huáng nǎi gōu dēng   qīng   yào táo liǔ tuì 退 zhī èr qiè lái wèn   wēng gāo yáo shǒu
fǎng 仿 zēng dāng nián   shāng mǎn 滿   wán jīn zhǒu zēng zhuō jīn ér zhǒu xiàn hùn dùn ruò jiào xiū záo qiào   qiǎo ān zhī shòu wén shū rén   zhòng huá   shū yáng qiú sǒu shēng   qiè shēn zhī wéi jiǔ