念奴嬌·榕林葉暗

宋代 李光
榕林葉暗,見一枝獨放,霜華爭白。寫我精神惟賴有,瀟灑西湖詞客。玉骨清羸,冰容冷落,似恨關山隔。蠻煙侵妒,未應減動肌雪。 幽夢時繞芳枝,夜寒誰見我,身為蝴蝶。抱蕊窺叢驚睡覺,窗影橫斜和月。謝館池邊,松風亭下,忍使香消歇。多情饒恨,算應天解磨折。
róng lín àn   jiàn zhī fàng   shuāng huá zhēng bái xiě jīng shén wéi lài yǒu   xiāo 西 qīng léi   bīng róng lěng luò   shì hèn guān shān mán yān qīn   wèi yìng jiǎn dòng xuě
yōu mèng shí rào fāng zhī   hán shuí jiàn   shēn wéi dié bào ruǐ kuī cóng jīng shuì jiào   chuāng yǐng héng xié yuè xiè guǎn chí biān   sōng fēng tíng xià   rěn shǐ 使 xiāng xiāo xiē duō qíng ráo hèn   suàn yìng tiān jiě zhé