念奴嬌·群花漸老

宋代 曾覿
群花漸老,向曉來微雨,芳心初拆。拂掠嬌紅香旖旎,渾欲不勝春色。淡月梨花,新晴繁杏,裝點成標格。風光都在,半開深院人寂。剛要買斷東風,裊欒枝低映,舞茵歌席。記得當時曾共賞,玉人縴手輕摘。醉里妖饒,醒時風韻,比並堪端的。誰知憔悴,對花空恁思憶。
qún huā jiàn lǎo   xiàng xiǎo lái wēi   fāng xīn chū chāi lüě jiāo hóng xiāng   hún shèng chūn dàn yuè huā   xīn qíng fán xìng   zhuāng diǎn chéng biāo fēng guāng dōu zài   bàn kāi shēn yuàn rén gāng yào mǎi duàn dōng fēng   niǎo luán zhī yìng   yīn dàng shí céng gòng shǎng   rén qiàn shǒu qīng zhāi zuì yāo ráo   xǐng shí fēng yùn   bìng kān duān shéi zhī qiáo cuì   duì huā kōng nèn