念奴嬌 其五 四十九自壽次澹心

清代 吳綺
次公狂甚,只終朝獨坐,愛山台上。魚鳥江湖聊自得,怕學市兒官樣。 衙散載花,公餘放鶴,忘卻稱州將。開樓一嘯,此身如在圖障。 遙想張趙當年,埋輪破柱,意氣真何壯。欲效前人猶未可,空憶牛衣相向。 塞馬功名,海鷗時世,寧必分欣悵。月明高興,笑予何遽非亮。
gōng kuáng shén   zhǐ zhōng zhāo zuò   ài shān tái shàng niǎo jiāng liáo   xué shì ér guān yàng    
sàn zài huā   gōng fàng   wàng què chēng zhōu jiāng kāi lóu xiào   shēn zài zhàng    
yáo xiǎng zhāng zhào dāng nián   mái lún zhù   zhēn zhuàng xiào qián rén yóu wèi kōng   niú xiāng xiàng    
sāi gōng míng   hǎi ōu shí shì   níng fēn xīn chàng yuè míng gāo xīng xiào   fēi liàng