念奴嬌 其三 西湖坐雨和韻

清代 吳綺
皋亭雲靄,似愁痴一段,忽添嬌嫵。鏡里明眸渾似睡,又是煙迷南浦。 柳剩慵腰,桃含淚靨,紅困蜻蜓舞。金烏不見,無端卻恨夸父。 人在庾亮樓頭,閒吟倚檻,空把寒鷗數。密約西陵應誤了,擬待來朝晴補。 影斷香車,泥封蠟屐,其奈而今苦。兩山鍾打,方知日影分午。
gāo tíng yún ǎi   shì chóu chī duàn   tiān jiāo jìng míng móu hún shuì yòu   shì yān nán    
liǔ shèng yōng yāo   táo hán lèi   hóng kùn qīng tíng jīn jiàn   duān què hèn kuā    
rén zài liàng lóu tóu   xián yín kǎn   kōng hán ōu shù yuē líng 西 yīng le   dài lái zhāo qíng    
yǐng duàn xiāng chē   fēng   nài ér jīn liǎng shān zhōng fāng   zhī yǐng fēn