念奴嬌 其六 賦雨岩

宋代 辛棄疾
近來何處有吾愁?何處還知吾樂?一點淒涼千古意,獨倚西風寥廓。 並竹尋泉,和雲種樹,喚作真閒客。此心閒處,不應長藉丘壑。 休說往事皆非,而今雲是,且把清尊酌。醉里不知誰是我,非月非雲非鶴。 露冷風高,松梢桂子,醉了還醒卻。北窗高臥,莫教啼鳥驚著。
jìn lái chǔ yǒu chóu   chǔ hái zhī   diǎn liáng qiān   西 fēng liáo kuò
bìng zhú xún quán   yún zhòng shù   huàn zuò zhēn xián xīn xián chǔ   yīng zhǎng qiū
xiū shuō wǎng shì jiē fēi   ér jīn yún shì   qiě qīng zūn zhuó zuì zhī shuí shì   fēi yuè fēi yún fēi
lěng fēng gāo   sōng shāo guì   zuì le hái xǐng què běi chuāng gāo   jiào niǎo jīng zhe