念奴嬌·憑高眺遠

宋代 蘇軾
憑高眺遠,見長空, 萬里雲無留跡。 桂魄飛來,光射處, 冷浸一天秋碧。 玉宇瓊樓,乘鸞來去, 人在清涼國。 江山如畫,望中煙樹歷歷。 我醉拍手狂歌, 舉杯邀月對,影成三客。 起舞徘徊,風露下, 今夕不知何夕。 便欲乘風,翻然歸去, 何用騎鵬翼。 水晶宮裡,一聲吹斷橫笛。
píng gāo tiào yuǎn   jiàn cháng kōng  
wàn yún liú
guì fēi lái   guāng shè chù  
lěng jìn tiān qiū
qióng lóu   chéng luán lái  
rén zài qīng liáng guó
jiāng shān huà   wàng zhōng yān shù
zuì pāi shǒu kuáng  
bēi yāo yuè duì   yǐng chéng sān
pái huái   fēng xià  
jīn zhī
biàn 便 chéng fēng   fān rán guī  
yòng péng
shuǐ jīng gōng   shēng chuī duàn héng