念奴嬌·麥秋時候

宋代 李昴英
麥秋時候,薄陰罩炎日,山行乘興。筇屐追隨多勝侶,青佩黃冠方領。坐石談玄,聽泉濯暑,直上千山頂。倚風長嘯,籟鳴林谷相應。忽涌雲氣漫空。海吹急雨,覺冰綀微冷。洗盡人間名利障,便是蓬萊仙境。半日偷閒,一生清福,豈在榮鐘鼎。青燈深夜,陶然獨妙清聖。
mài qiū shí hou   báo yīn zhào yán   shān xíng chéng xìng qióng zhuī suí duō shèng   qīng pèi huáng guān fāng lǐng zuò shí tán xuán   tīng quán zhuó shǔ   zhí shàng qiān shān dǐng fēng cháng xiào   lài míng lín xiāng yìng yǒng yún màn kōng hǎi chuī   jué bīng shū wēi lěng jìn rén jiān míng zhàng   biàn 便 shì péng lái xiān jìng bàn tōu xián   shēng qīng   zài róng zhōng dǐng qīng dēng shēn   táo rán miào qīng shèng