念奴嬌·蘭枯菊槁

宋代 趙長卿
蘭枯菊槁。是返魂香入,江南春早。谷靜林幽人不見,夢與梨花顛倒。雪刻檀心,玉勻豐頰,妝趁嚴鍾曉。海山麼鳳,綠衣何處飛繞。 竹外孤裊一枝,古今解道,只有東坡老。莫倚廣平心似鐵,閒把珠璣揮掃。桃李輿台,冰霜賓客,月地還淒悄。暗香消盡,和羹心事誰表。
lán gǎo shì fǎn hún xiāng   jiāng nán chūn zǎo jìng lín yōu rén jiàn   mèng huā diān dào xuě tán xīn   yún fēng jiá   zhuāng chèn yán zhōng xiǎo hǎi shān me fèng   chǔ fēi rào
zhú wài niǎo zhī   jīn jiě dào   zhǐ yǒu dōng lǎo guǎng píng xīn shì tiě   xián zhū huī sǎo táo 輿 tái   bīng shuāng bīn   yuè hái qiāo àn xiāng xiāo jìn   gēng xīn shì shuí biǎo