念奴嬌(菊)

宋代 鄭清之
楚天霜曉,看老來秋圃,寒花猶在。金闕栽培端正色,全勝東籬風采。雅韻清虛,幽香淡泊,惟有陶家愛。同他塵世,落紅愁處如海。 多少風雨飄搖,夫君何素,晚節應難改。休道三閭曾舊識,輕把木蘭相對。延桂同盟,索梅為友,不復嬌春態。年年秋後,笑觀芳草蕭艾。
chǔ tiān shuāng xiǎo   kàn lǎo lái qiū   hán huā yóu zài jīn què zāi péi duān zhèng   quán shèng dōng fēng cǎi yùn qīng   yōu xiāng dàn   wéi yǒu táo jiā ài tóng chén shì   luò hóng chóu chù hǎi
duō shǎo fēng piāo yáo   jūn   wǎn jié yìng nán gǎi xiū dào sān céng jiù shí   qīng lán xiāng duì yán guì tóng méng   suǒ méi wèi yǒu   jiāo chūn tài nián nián qiū hòu   xiào guān fāng cǎo xiāo ài