念奴嬌 寄雲中完顏公 永樂大典一萬四千三百

宋代 耶律履
紫瓊窪*,算何年、礱琢雲根山骨。理潤堅溫,知雅稱、絕格風流人物。待價因循,一時奇遇,得失才容發。千金先許,玉堂初認仿佛。老坡疑是前身,赤蛇宵吼,肯遲留捫拂。尚有當時耽玩趣,習氣終難摩沒。更莫矜誇,武夷玉竇,千尺興平窟。開奩發冪,隸僮已倦嗟咄。律履耶律文獻公詞三首
qióng     *, suàn nián lóng zhuó yún gēn shān rùn jiān   wēn zhī chēng jué fēng liú rén dài jià   yīn xún   shí shī cái róng   qiān jīn xiān 仿 táng chū rèn fǎng lǎo   shì qián   shēn chì shé xiāo hǒu kěn chí liú mén   shàng yǒu dāng shí dān wán zhōng   nán méi   gèng jīn kuā dòu   qiān chǐ xīng píng kāi lián tóng juàn jiē duō