念奴嬌 寄臨安友

宋代 白君瑞
江干蹭蹬,鎮尋常、懷想京城春色。靜倚山亭凝望處,惟見鳥飛雲冪。 拂面埃塵,跳□□□,老卻風流格。年來卻有,短蓑輕棹胸臆。 聞與俊逸嬉遊,笙歌叢里,眷戀中華國。況是韶陽將近也,應辦青驄金勒。 豐樂闌干,西湖煙水,遍賞蘇堤側。舉觴須酹,天隅犀渚孤客。
jiāng gān cèng dèng   zhèn xún cháng huái xiǎng jīng chéng chūn jìng shān tíng níng wàng chù wéi jiàn   niǎo fēi yún      
miàn āi chén   tiào         lǎo què fēng liú nián lái què yǒu duǎn   suō qīng zhào xiōng    
wén jùn yóu   shēng cóng   juàn liàn zhōng huá guó kuàng shì sháo yáng jiāng jìn yīng   bàn qīng cōng jīn    
fēng lán gān   西 yān shuǐ   biàn shǎng shāng lèi tiān   zhǔ