念奴嬌(和耿時舉賦雪韻)

宋代 仲並
江南春早,尚余寒門巷,楊花飄逐。一色初梅開盡也,不數芳園紅綠。珍重騷人,幽懷分寄,高韻歌黃竹。六花羞避,滿箋凌亂瓊玉。 應念有客長安,履穿東郭,無與憐窮獨。鼓棹前溪非興盡,寒怯水棲岩宿。咫尺君家,瑤田無徑,冰柱排銀屋。瓮頭春到,喚回晚夢清熟。
jiāng nán chūn zǎo   shàng hán mén xiàng   yáng huā piāo zhú chū méi kāi jǐn   shù fāng yuán hóng zhēn zhòng sāo rén   yōu huái fēn   gāo yùn huáng zhú liù huā xiū   mǎn 滿 jiān líng luàn qióng
yīng niàn yǒu cháng ān   chuān 穿 dōng guō   lián qióng zhào qián fēi xìng jìn   hán qiè shuǐ yán 宿 zhǐ chǐ jūn jiā   yáo tián jìng   bīng zhù pái yín wèng tóu chūn dào   huàn huí wǎn mèng qīng shú