念奴嬌(海棠時過江潭)

宋代 王偃
曉來雨過,正海棠枝上,胭脂如滴。桃杏不堪來此似,信是傾城傾國。藏韻收香,誰能描貌,閣盡詩人筆。從教睡去,為留銀燭終夕。 不待過了清明,綠陰結子,無處尋春色。簌簌輕紅飛一片,便覺臨風_惻。莫道無情,嫣然一笑,也似曾相識。惜花無主,自憐身是行客。
xiǎo lái guò   zhèng hǎi táng zhī shàng   yān zhī táo xìng kān lái shì   xìn shì qīng chéng qīng guó cáng yùn shōu xiāng   shuí néng miáo mào   jǐn shī rén cóng jiào shuì   wèi liú yín zhú zhōng
dài guò le qīng míng   yīn jié   chǔ xún chūn qīng hóng fēi piàn   biàn 便 jué lín fēng   _ dào qíng   yān rán xiào   céng xiāng shí huā zhǔ   lián shēn shì xíng