念奴嬌·故山漸近

宋代 葉夢得
故山漸近,念淵明歸意,翛然論誰。歸去來兮秋已老,松菊三徑猶存。稚子歡迎,飄飄風袂,依約舊衡門。琴書蕭散,更欣有酒盈尊。惆悵萍梗無根,天涯行已遍,空負田園。去矣何之窗戶小,容膝聊倚南軒。倦鳥知還,晚雲遙映,山氣欲黃昏。此還真意,故應欲辨忘言。
shān jiàn jìn   niàn yuān míng guī   xiāo rán lùn shuí guī lái qiū lǎo   sōng sān jìng yóu cún zhì huān yíng   piāo piāo fēng mèi   yuē jiù héng mén qín shū xiāo sàn   gèng xīn yǒu jiǔ yíng zūn chóu chàng píng gěng gēn   tiān xíng biàn   kōng tián yuán zhī chuāng hu xiǎo   róng liáo nán xuān juàn niǎo zhī huán   wǎn yún yáo yìng   shān huáng hūn hái zhēn   yīng biàn wàng yán