念奴嬌 庚申長安閏中秋

清代 陳維崧
姮娥天上,恰晚妝添罷,更臨瑤闕。四十七年才又見,閏了中秋佳節。 再瀉金波,重懸晶餅,分外鋪晴雪。廣寒宮殿,依然翠鎖齊掣。 可惜耿耿孤光,蕭蕭夜景,縱好成虛設。贏得冰輪圓兩度,多照一番華發。 萬里鄉愁,五更寒信,幽恨憑誰說。停杯南望,山中叢桂應發。
héng é tiān shàng   qià wǎn zhuāng tiān   gèng lín yáo quē shí nián cái yòu jiàn rùn   le zhōng qiū jiā jié    
zài xiè jīn   zhòng xuán jīng bǐng   fèn wài qíng xuě guǎng hán gōng diàn 殿   rán cuì suǒ chè    
gěng gěng guāng   xiāo xiāo jǐng   zòng hǎo chéng shè yíng de bīng lún yuán liǎng duō   zhào fān huá    
wàn xiāng chóu   gēng hán xìn   yōu hèn píng shuí shuō tíng bēi nán wàng shān   zhōng cóng guì yīng