念奴嬌(二首催雪)

宋代 朱淑貞
冬晴無雪。是天心未肯,化工非拙。不放玉花飛墮地,留在廣寒宮闕。雲欲同時,霰將集處,紅日三竿揭。六花翦就,不知何處施設。 應念隴首寒梅,花開無伴,對景真愁絕。待出和羹金鼎手,為把玉鹽飄撒。溝壑皆平,乾坤如畫,更吐冰輪潔。梁園燕客,夜明不怕燈滅。
dōng qíng xuě shì tiān xīn wèi kěn   huà gōng fēi zhuō fàng huā fēi duò   liú zài guǎng hán gōng què yún tóng shí   xiàn jiāng chù   hóng sān gān 竿 jiē liù huā jiǎn jiù   zhī chǔ shī shè
yīng niàn lǒng shǒu hán méi   huā kāi bàn   duì jǐng zhēn chóu jué dài chū gēng jīn dǐng shǒu   wèi yán piāo gōu jiē píng   qián kūn huà   gèng bīng lún jié liáng yuán yàn   míng dēng miè