念奴嬌二十六首 其十二

清代 蔣士銓
春明夢醒,便洒然、歸去非同秦贅。一幅輕帆,數聲槳、預遣風姨迴避。 場上魚龍,盤中窶藪,變滅聊相戲。生於憂患,古今大抵如是。 且去視膳堂邊,凝妝樓側,小拓燈龕地。書捧雙筇,宵伏案、強似吹簫吳市。 稱體斑斕,等身圖藉,佳日花前醉。古人寂寞,也應夢我千里。
chūn míng mèng xǐng   biàn 便 rán guī fēi tóng qín zhuì qīng fān   shù shēng jiǎng qiǎn fēng huí
chǎng shàng lóng   pán zhōng sǒu   biàn miè liáo xiāng shēng yōu huàn   jīn shì
qiě shì shàn táng biān   níng zhuāng lóu   xiǎo tuò dēng kān shū pěng shuāng qióng   xiāo àn qiáng chuī xiāo shì
chèn bān lán   děng shēn   jiā huā qián zuì rén   yīng mèng qiān