念奴嬌(冬至夜作)

宋代 仲並
灰飛山解竹。慶群陰消盡,新陽來復。雲物呈祥連瑞靄,煙氣紛紛馥馥。紫陌香衢,朱檐影里,羅綺花成簇。嶺梅驚暖,數枝爭綻寒玉。 有人裊裊盈盈,今朝特地,為我新妝束。嬌倚銀床添繡線,長喜修眉舒綠。不道多情,錦屏羅幌,難得歡生足。誰知今夜,玉壺銀漏催促。
huī fēi shān jiě zhú qìng qún yīn xiāo jìn   xīn yáng lái yún chéng xiáng lián ruì ǎi   yān fēn fēn xiāng   zhū yán yǐng   luó huā chéng lǐng méi jīng nuǎn   shù zhī zhēng zhàn hán
yǒu rén niǎo niǎo yíng yíng   jīn zhāo   wèi xīn zhuāng shù jiāo yín chuáng tiān xiù xiàn   zhǎng xiū méi shū dào duō qíng   jǐn píng luó huǎng   nán de huān shēng shéi zhī jīn   yín lòu cuī