念奴嬌(釣鰲台用東坡赤璧韻。台在亭頭海濱)

宋代 陳紀
憑高眺遠,見淒涼海國,高秋雲物。島嶼沈洋萍幾點,漠漠天垂四壁。粟粒太虛,蜉蝣天地,懷抱皆冰雪。清風明月,坐中看我三傑。為愛暮色蒼寒,天光上下,艤棹須明發。一片玻璃秋萬頃,天外去帆明滅。招手仙人,拍肩居士,散我騎鯨發。釣鰲台上,叫雲斷殘月。
píng gāo tiào yuǎn   jiàn liáng hǎi guó   gāo qiū yún dǎo shěn yáng píng diǎn   tiān chuí tài   yóu tiān   huái bào jiē bīng xuě qīng fēng míng yuè   zuò zhōng kàn sān jié wèi ài cāng hán   tiān guāng shàng xià   zhào míng piàn qiū wàn qǐng   tiān wài fān míng miè zhāo shǒu xiān rén   pāi jiān shì   sàn jīng diào áo tái shàng   jiào yún duàn cán yuè