念奴嬌 登暘台山絕頂望明陵

清代 王鵬運
登臨縱目,對川原繡錯,如襟接袖。指點十三陵樹影,天壽低迷如阜。 一霎滄桑,四山風雨,王氣消沈久。濤生金粟,老松疑作龍吼。 惟有沙草微茫,白狼終古,滾滾邊牆走。野老也知人世換,尚說山靈呵守。 平楚蒼涼,亂雲合沓,欲酹無多酒。出山回望,夕陽猶戀高岫。
dēng lín zòng   duì chuān yuán xiù cuò   jīn jiē xiù zhǐ diǎn shí sān líng shù yǐng tiān   shòu    
shà cāng sāng   shān fēng   wáng xiāo shěn jiǔ tāo shēng jīn lǎo   sōng zuò lóng hǒu    
wéi yǒu shā cǎo wēi máng   bái láng zhōng   gǔn gǔn biān qiáng zǒu lǎo zhī rén shì huàn shàng   shuō shān líng shǒu    
píng chǔ cāng liáng   luàn yún   lèi duō jiǔ chū shān huí wàng   yáng yóu liàn gāo xiù