念奴嬌(大石)

宋代 周邦彥
醉魂乍醒,聽一聲啼鳥,幽齋岑寂。淡日朦朧初破曉,滿眼嬌晴天色。最惜香梅,凌寒偷綻,漏泄春消息。池塘芳草,又還淑景催逼。 因念舊日芳菲,桃花永巷,恰似初相識。荏苒時光,因慣卻、覓雨尋雲蹤跡。奈有離拆,瑤台月下,回首頻思憶。重愁疊恨,萬般都在胸臆。
zuì hún zhà xǐng   tīng shēng niǎo   yōu zhāi cén dàn méng lóng chū xiǎo   mǎn 滿 yǎn jiāo qíng tiān zuì xiāng méi   líng hán tōu zhàn   lòu xiè chūn xiāo xi chí táng fāng cǎo   yòu hái shū jǐng cuī
yīn niàn jiù fāng fēi   táo huā yǒng xiàng   qià chū xiāng shí rěn rǎn shí guāng   yīn guàn què xún yún zōng nài yǒu chāi   yáo tái yuè xià   huí shǒu pín zhòng chóu dié hèn   wàn bān dōu zài xiōng